Yan Can Cook Đến Thăm Xưởng Sản Xuất Nước Mắm Tại Phan Thiết

Chúng tôi vinh dự đón tiếp ông Martin Yan (Yan Can Cook) đã đến tìm hiểu sản phẩm truyền thống thực phẩm Việt Nam

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Tức Nước Nắm Phan Thiết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin Tức Nước Nắm Phan Thiết. Hiển thị tất cả bài đăng

Nước mắm truyền thống nhiều ưu điểm

Nước mắm truyền thống nhiều ưu điểm


Ngày xưa, nhiều gia đình tự ủ nước mắm, vớt lấy lớp nước mắm ở trên ăn. Nước mắm có màu đục, không có màu, pha nước chấm không đẹp nhưng mùi rất dậy, rất thơm.
Giúp món ăn dậy mùi
Giảng viên Đỗ Thị Kim Quyên, bộ môn chế biến món ăn, trường đại học Hoa Sen: Ngày xưa, nhiều gia đình tự ủ nước mắm, vớt lấy lớp nước mắm ở trên ăn. Nước mắm có màu đục, không có màu, pha nước chấm không đẹp nhưng mùi rất dậy, rất thơm. Hiện nay, đa số nước mắm có độ trong nhưng không dậy mùi như hồi xưa để dễ bán ra thị trường.
nuocmamtruyenthong01Nước mắm ủ thủ công phải mất hơn một năm. Ảnh: Kim Tuấn
Nước mắm truyền thống chủ yếu là giúp các món kho dậy mùi, có hậu ngọt khi chấm ăn sống. Mùi và hậu ngọt giúp món ăn ngon hơn. Trước đây tôi thích ăn nước mắm Phú Quốc cá cơm nhãn màu đỏ và màu xanh, nước mắm này có mùi thơm.
Khi chế biến các món kho như kho thịt, tôi sử dụng nước mắm có độ đạm cao, nước mắm có vị quyện vô món ăn, làm món ăn dậy mùi, có vị hậu ngọt của thịt. Nước mắm ngon dễ xác định được mùi và vị khi ăn sống. Khi chế bíến tôi thường chọn nước mắm theo vùng, chẳng hạn khi kho tôi dùngnước mắm Phú Quốc và dùng nước mắm Phan Thiết cho các món chấm ăn sống.
Nước mắm xưa vị đậm đà hơn
Giảng viên Trần Thị Hiền Minh, khoa công nghệ thực phẩm, trường đại học Nguyễn Tất Thành: Trong một lần đi du lịch Phú Quốc, tôi được người dân nơi đó giới thiệu đến một hãng nước mắm sản xuất theo phương pháp truyền thống. Đúng là nước mắm này ngon như lời giới thiệu, mùi thơm, vị đậm đà.
Nước mắm được đóng chai tại Phú Quốc, không có quảng bá rộng rãi, chỉ thỉnh thoảng chuyển vào thành phố cho người nhà bán. Mỗi khi cần, tôi gọi điện đặt hàng chuyển tới nhà. Nước mắm làm từ cá cơm, từ 40 – 43 độ đạm, vị thơm ngon.
Theo một số người trong ngành cho biết, nước mắm không được đóng chai tại chỗ sẽ không đảm bảo được chất lượng trong quá trình vận chuyển hoặc do người bán pha thêm, gia giảm gia vị vào nước mắm khi đóng chai.
Hơn nữa, nước mắm phải được đóng trong chai thuỷ tinh, chai nhựa khiến nước mắm bị biến màu, mất mùi. Mặc dù nước mắm truyền thống giá cao hơn, khi chế biến phải pha chế lại cực hơn nhưng có độ đạm, mùi thơm và vị đậm đà.
Khi dùng cho các món ăn sống, nước mắm có mùi thơm đặc trưng, pha loãng ra làm nước chấm cũng còn mùi thơm của mắm. Tôi yên tâm với loại nước mắm mình chọn nên chỉ xài một loại nước mắm cho tất cả các món để không mất công. Đặc biệt, khi làm chả lụa nhất thiết phải là loại nước mắm ngon, có độ đạm cao thì miếng chả sẽ có mùi thơm. Ngược lại, miếng chả sẽ có vị lạt lẽo, không thơm.
Làm dậy lên hồn của món ăn
Hoàng Thị Ngọc Ánh, giáo viên, đường Trường Chinh, quận 12: Gia đình tôi gốc Quảng Trị, nơi có những thương hiệu nước mắm truyền thống ngon nổi tiếng. Hồi xưa, khi vào Nam lập nghiệp, mẹ tôi tự ủ nước mắm vì không tìm được loại nước mắm nào ngon như quê nhà.
Bây giờ, mẹ thường mua nước mắm tại chỗ quen ngoài chợ do người từ dưới quê gửi lên, vì mẹ chênước mắm bây giờ có vị ngọt đường. Hiện nay, thỉnh thoảng gặp buổi chợ có cá rẻ, mẹ tôi mua dăm ba ký cá nục về tự ủ nước mắm tại nhà.
Ban đầu tôi cũng chê nước mắm làm kiểu mẹ có mùi hôi nhưng khi ăn rồi mới hiểu vì sao mẹ và chú tôi lại mê nước mắm quê nhà đến vậy. Nước mắm mẹ ủ có màu trong như nước trà xanh, vị đậm đà khác biệt rất khó quên. Nó như một thứ tinh hoa, giúp dậy lên cái hồn của món ăn.
Theo Công Khanh (Thế giới Tiếp thị)

Điểm Danh Các Ông Lớn Nước Mắm Việt

Điểm Danh Các Ông Lớn Nước Mắm Việt

Chắc chắn cái nôi nước mắm đầu tiên phải nhắc đến là Phú Quốc rồi này. Màu cánh gián đậm, trong và mùi thơm nhẹ rất đặc trưng, vị mặn – ngọt có hậu, béo của đạm đã tạo ra ưu thế tuyệt đối của nước mắm Phú Quốc.
42
Nguyên liệu để sản xuất nước mắm rất khó, phải là cá cơm sọc tiêu, cá cơm than, cá cơm phấn chì và phải bắt tại vùng biển Phú Quốc, cá nơi khác không bằng. Muối ướp mua về từ Bà Rịa – Vũng Tàu không phèn, không tạp chất; muối ở các vùng khác ướp không ngon. Chưa kể điều kiện khí hậu, nguồn nước, tay nghề…. Tất cả những điều đó làm nên câu chuyện về thương hiệu mắm Phú Quốc mặc cho tranh chấp thương hiệu đã từng xảy ra trên cả thị trường Thái Lan.
Nước mắm Phan Thiết là tên gọi chung các loại nước mắm xuất xứ từ Phan Thiết, một địa phương có nghề làm nước mắm truyền thống. Từ năm 2007, tên gọi này đã được luật hoá khi UBND tỉnh Bình Thuận đăng ký bảo hộ vô thời hạn trên lãnh thổ Việt Nam để chứng nhận xuất xứ cho các loại nước mắm được chế biến theo đúng tiêu chuẩn chất lượng và An toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) trong địa bàn tỉnh
Nước mắm Phan Thiết thuộc loại ‘lão làng’ và đã có mặt ở hầu hết tại các thị trường trong nước. Nước mắm Phan Thiết đã có từ thời Phan Thiết có tên là Tổng Đức Thắng (1809). Những nhà làm nước mắm khi đó đã làm được nhiều nước mắm và bán ở Đàng Ngoài. Ðến đầu thế kỷ 20, nước mắm Phan Thiết đã có một nhãn hiệu nổi tiếng là nước mắm Liên Thành, được bán rộng rãi trong Nam ngoài Trung.
Chế biến trong thùng lều: Nước mắm ủ trong thùng (giống cách làm của nước mắm Phú Quốc). Người ta dùng loại thùng gỗ hình trụ gọi là thùng lều, cao 2 – 2,5 m, đường kính 1,5 – 2 m, dung tích từ 2.5-8 m3 để muối cá. Sở dĩ người ta phải dùng loại gỗ mềm như bằng lăng, mít, bờ lời để làm thùng là vì khi ‘niền’ lại bằng dây song, chạy quanh mặt ngoài thân thùng, các mảnh gỗ được siết chặt vào nhau, không còn khe hở.
yancancook_7
ông Martin Yan (Yan Can Cook) đã đến tìm hiểu sản phẩm truyền thống thực phẩm Việt Nam (nước mắm                                                                                                                   truyền thống) tại Phan Thiết.
Cá cơm đánh bắt về được chọn lựa kỹ, bỏ những con to hay nhỏ quá hoặc không tươi. Cá được đem vào muối không cần rửa lại vì trước khi đem lên bờ, cá đã được rửa bằng nước biển. Khi muối tỷ lệ thường dùng là 10 cá 4 muối, hay 3 cá 1 muối [2]. Hai thành phần đó trộn chung cho thật đều mà không để nát, gọi là chượp. Sau khi cho chượp vào đầy thùng lều thì phủ lên cá kè đã được kết lại như tấm chiếu, rải một lớp muối lên trên rồi cài vỉ tre trên mặt và xếp đá đè xuống.
Sau 2-4 ngày người ta mở nút lù có cụm lọc ở đáy thùng lều tháo dịch cá chảy ra. Dịch này gọi là nước bổi, do các enzymes trong ruột cá giúp thuỷ phân phần nội tạng cá mà thành. Nước bổi có thành phần đạm, nhưng có mùi tanh, chưa ăn được, thường được lọc bỏ váng bẩn để làm nước châm vào các thùng chượp đã chín nhằm tăng độ đạm.
Sau khi nước bổi rút, chượp trong thùng xẹp xuống và bắt đầu quá trình thuỷ phân chính. Tác nhân chính của quá trình này là một loại vi khuẩn kỵ khí thì cần thời gian từ 8-18 tháng thì mới thuỷ phân xong thân cá. Khi quá trình này hoàn thành, tức chượp chín, thì nước mắm hình thành trong suốt với màu từ vàng rơm tới nâu đỏ cánh gián (tuỳ theo từng mẻ cá) không còn mùi tanh mà có mùi thơm đặc trưng.
Nước nhất được rút từ thùng lều được gọi là nước mắm nhỉ – hoàn toàn từ thân cá thuỷ phân mà thành. Sau khi đã rút nước nhỉ, người ta đổ nước châm vào để rút tiếp nước hai gọi là nước mắm ngang. Mỗi lần rút, độ đạm càng giảm, nên để có sản phẩm có độ đạm đồng nhất bán ra thị trường, người ta phải đấu trộn các loại nước mắm có độ đạm khác nhau.
Chế biến trong lu là phương pháp làm nước mắm phổ biến ở Phan Thiết, đặc biệt là trong các cơ sở nhỏ. Cách ướp chượp, tỷ lệ cá và muối, vẫn theo cách dùng thùng lều. Điểm khác biệt là chượp ướp trong lu và lu được đậy kín phơi ngoài trời thay vì để trong nhà như thùng lều. Bằng cách này, nhiệt độ trong lu thường cao hơn, chượp mau chín hơn.
1370754458
Khác biệt chung nhất, dễ nhận thấy nhất của nước mắm Phan Thiết so với nước mắm Phú Quốc và các vùng khác là màu vàng rơm (nếu nguyên liệu là cá cơm) hay màu nâu nhạt (cá nục), trong sánh, có mùi thơm nồng và vị ngọt đậm do đạm cao [3]. Khác biệt đó của nước mắm Phan Thiết được giải thích vì quá trình ủ chượp dưới trời nắng và gió – nhiệt độ trung bình cao, độ ẩm thấp tác động tích cực đến cơ chế lên men – điều mà khó có địa phương nào được ưu đãi như vùng cực Nam Trung bộ.
Ngay trong làng nghề nước mắm ở Phan Thiết, cũng có 3 khu vực sản xuất nước mắm ít nhiều khác nhau:
Khu vực phường Thanh Hải: Chủ yếu là các hàm hộ (nhà làm nước mắm) nhỏ, sản phẩm nước mắm vừa mặn, có màu cánh gián đẹp (nhưng để lâu dễ bị xuống màu), độ đạm trung bình. Tại đây còn sản xuất ra các sản phẩm gốc mắm như: mắm nêm, mắm tôm, mắm ruốc…
Khu chế biến nước mắm Phú Hài: Đây là khu vực sản xuất quy mô tương đối lớn, sản phẩm nước mắm có độ mặn truyền thống.
Khu vực phường Hàm Tiến-Mũi Né: nước mắm tại khu vực này có thể nói là tốt nhất vì nguyên liệu làm từ cá cơm và không có phụ gia. Tuy nhiên, sản phẩm sản xuất ra rất hạn chế.
Cùng với Phú Quốc và Phan Thiết, Cát Hải là 1 trong 3 trung tâm sản xuất nước mắm lớn nhất của cả nước.
Năm 1959, XN Nước mắm Cát Hải ra đời từ sự kết hợp giữa mắm Vạn Vân với 57 chủ tư nhân làm nghề mắm trên huyện đảo Cát Hải. Khi đó, thương hiệu ‘nước mắm Cát Hải’ mới xuất hiện, thay cho thương hiệu ‘nước mắm Vạn Vân’ xưa. Ngày nay, nước mắm Cát Hải được sản xuất theo lối công nghiệp. Nhờ sự trợ giúp của các phương tiện, thiết bị hiện đại, người thợ làm nước mắm bớt đổ mồ hôi. Nhưng nghề làm mắm vẫn đòi hỏi người thợ phải giỏi, dày dạn kinh nghiệm, có đôi mắt và đôi tay tinh tường, đặc biệt là cái lưỡi tinh tế để… nếm nước mắm! Tháng 5/2006, thương hiệu nước mắm Cát Hải chính thức được bảo hộ trên toàn lãnh thổ Trung Quốc. Theo con đường tiểu ngạch, nước mắm Cát Hải đang thâm nhập vào các tỉnh giáp biên giới Việt – Trung. Thách thức lớn nhất là làm sao để tạo ra thói quen mới trong khẩu vị của người dân Trung Quốc vốn chỉ quen dùng xì dầu nhưng đây cũng là cơ hội lớn cho nước mắm Cát Hải, bởi Trung Quốc là quốc gia đông dân và đây sẽ là thị trường tiêu thụ khổng lồ. Sản lượng trên 4 triệu lít/ năm, nước mắm Cát Hải đã phủ kín 25 tỉnh phía Bắc và đang chinh phục thị trường phía Nam, có mặt tại các nước Đông Nam Á, Trung Quốc, Canada và Hoa Kỳ… Năm nay, gần 150.000 lít nước mắm được XK theo đường chính ngạch sang Philippines.
nangcao-400
Nước mắm Cửa Khe – Bình Dương (huyện Thăng Bình) Quảng Nam cũng là 1 thương hiệu Mắm Việt có thể kể đến, đã từng nổi tiếng từ lâu đời và được nhiều người ưa chuộng vì chất lượng thơm ngon, hiện nay làng nghề này vẫn đang trên đường phát triển với những tín hiệu vui.
Làng nghề nước mắm Cửa Khe có từ hàng trăm năm nay. Vùng đất này thuận lợi cho việc khai thác và chế biến hải sản nên ngày càng được cư dân ở đây duy trì và phát triển. Sản phẩm chính của làng nghề là nước mắm cá cơm và cá khô xuất khẩu. Sản phẩm nước mắm được làm từ cá cơm gồm cá cơm và muối. Cá dùng để sản xuất là cá cơm thuần không lẫn với các loài cá và hải sản khác. Quy trình sản xuất nước mắm cá cơm của làng nghề Cửa Khe bắt đầu ngay từ trên tàu, sau khi đánh bắt, cá được vớt lên tàu bằng vợt, rửa sạch bằng nước biển và loại bỏ các tạp chất rồi trộn cá với muối theo tỷ lệ 2,5 – 3kg cá/1kg muối. Dụng cụ trộn phải bằng gỗ để tránh làm hỏng cá. Cá sau khi được trộn với muối gọi là cá chượp được bảo quản trong hầm tàu và được rải đều một lớp muối dày 5cm trên bề mặt. Khi tàu về đến cửa biển Cửa Khe, cá chượp được bốc dỡ cho vào thùng ủ và tiếp tục phủ lên bề mặt một lớp muối dày và nén chặt bằng các thanh gỗ cứng. Quá trình ủ chượp từ 06 – 12 tháng bà con mới bắt đầu rút nước mắm cốt. Việc pha chế nước mắm cốt với nước mắm long tạo ra nước mắm thành phẩm có độ đạm và hương vị thích hợp, sau đó được cho vào các chai nhựa và đóng nắp, dán nhãn và sau đó đóng vào kết, mỗi kết 20 chai bán ra thị trường.
images (1)
Hàng năm sản lượng hải sản bà con khai thác được trên 1.500 tấn, đã đưa vào chế biến 50% sản lượng với hơn 500.000 lít nước mắm đạt doanh thu trên 4 tỷ đồng’. Thị trường tiêu thụ sản phẩm nước mắm của làng nghề này chủ yếu là huyện Đại Lộc và thành phố Đà Nẵng. Phân công lao động nghề mắm ở đây: đàn ông thì ra khơi đánh bắt, phụ nữ thì chế biến và đi tiêu thụ, người già và trẻ em tham gia súc rửa chai và đổ nước mắm vô chai
Những năm gần đây sản phẩm làng nghề nước mắm Cửa Khe-Bình Dương đã tham gia tại các Hội chợ để giới thiệu quảng bá nhằm mở rộng thị trường tiêu thụ và được người tiêu dùng trong tỉnh đánh giá cao bởi chất lượng không kém sản phẩm nước mắm Phan Thiết và Phú Quốc. UBND huyện Thăng Bình đã xây dựng dự án “Khôi phục và phát triển làng nghề chế biến nước mắm truyền thống Cửa Khe-Bình Dương” và đề nghị UBND tỉnh công nhận làng nghề. Mục tiêu của dự án là hình thành làng nghề truyền thống chuyên sản xuất hải sản với qui trình khép kín từ khâu sản xuất nguyên liệu đầu vào đến thành phẩm và tiêu thụ sản phẩm.
Ở đâu có cá là ở đó có nghề làm nước mắm. Để nghề phát triển thì nơi đó phải có nguồn nguyên liệu dồi dào, phong phú… Ngoài Bắc có nước mắm Hải Phòng, miền Trung có nước mắm Bình Định, Phan Thiết, miền Nam có nước mắm Hà Tiên, Phú Quốc. Riêng ở Bình Định, ngoài nước mắm ở vạn Gò Bồi – quê má nhà thơ Xuân Diệu – thì còn nhiều nơi làm mắm nổi tiếng, trong đó có nước mắm Tam Quan (Hoài Nhơn).
images (2)
Công thức nước mắm vùng này xưa cũng khá đơn giản, cứ 3 cá 1 muối là được, có thể đem ra chợ bán lít. Trước sân nhà dân làm mắm xưa, Lu, chái, hũ, tĩn chất đầy, nơi nào cũng vại, cũng chum. Có những thứ được bảo quản kỹ, chẳng hạn loại nước mắm đặc sản, cá cơm muối đến độ chín có rút lù ở dưới đáy. Loại mắm này phải đựng trong thùng tô nô bằng gỗ mít mới đúng điệu ! Nước mắm nhỉ từng giọt như rút mật đường, nước có màu vàng rơm đến vàng nhạt, thơm cháy mũi. Loại nước mắm này được rút lù ở đáy thùng, có độ đạm cao. Cứ mỗi buổi sáng người ta đi dạo quanh nhà thùng, kiểm tra từng chén được hứng dưới đáy như người ta thu hoạch mủ cao su, nhìn độ trong, mùi và chất của nó, dùng ngón tay quệt quệt nơi đầu lưỡi, chép chép, mút mút rồi trầm ngâm. Nhìn điệu bộ của họ trông ngồ ngộ, dễ thương, chừng như họ đo độ nồng nàn nước mắm bằng cảm giác, bằng thái độ thận trọng và như gửi vào đó cả hồn lẫn vía… Nước mắm nhỉ để lâu ngày không đổi màu, vị, để càng lâu càng có giá, giống như rượu ủ càng già càng đậm.
Còn có thứ nước cá trụng, loại nước dùng để hấp cá, chứa đầy ngoài sân, không che đậy, dang nắng phơi sương lâu ngày nên bốc mùi thum thủm, người ta bảo đó là chất phụ gia, từ loại nước này sẽ tạo ra nước mắm loại một, loại hai đến loại thứ… một trăm. Nó như là món nghề gia truyền của gia đình, như mỗi người có một bí quyết riêng.
Cùng một làng nghề nhưng lắm người sống được là nhờ nghề nước mắm, lại có nhiều hộ chìm nghỉm, đổ nợ cũng vì nghề nước mắm.
Hiện ở Tam Quan có nhiều cơ sở sản xuất nước mắm đã đi xa hơn cái thời làm nước mắm của hay những người cao tuổi. Họ sản xuất có quy mô và biết quảng bá tên tuổi của mình. Tạo nên tên tuổi cho một thương hiệu là cả một quá trình, họ luôn cải tiến cách chế biến và cách tiếp thị để nước mắm thương hiệu của mình luôn được có mặt trong mỗi bữa cơm gia đình, gây khoái khẩu, đậm đà chất ngon. Nước mắm ngày nay được gia công một ít hương liệu, nên có độ trong vừa phải, có vị mặn đậm đà, khi ăn chỉ rót ra chén, vài trái ớt hiểm, gây cay nơi đầu lưỡi, thế là đủ. Nó khác với nước mắm truyền thống, có vị mặn đậm, độ trong hơi sậm hơn, khó bắt mắt và hơi nặng mùi. Nước mắm truyền thống khi ăn cần nhiều gia vị như tỏi – tiêu – đường – ớt quết nhuyễn, vắt chút chanh làm phụ gia, nên ít cảm nhận được hương vị nước mắm.
Kiên Hải là một trong hai địa phương nổi tiếng với nghề sản xuất nước mắm ở tỉnh kiên Giang (chỉ sau Phú Quốc). Tuy nhiên hiện nay ngành nghề được xem là truyền thống này đang bị mai một dần và có nguy cơ biến mất tại đây…
0316_cangcalon
T
rong những năm qua, sản lượng sản xuất nước mắm ở huyện đảo Kiên Hải liên tục bị sụt giảm. Theo như khảo sát của ngành kinh tế và thống kê huyện, năm 2007 Kiên Hải chỉ còn 10 doanh nghiệp đăng ký trong lĩnh vực này, nhưng chỉ có 5 doanh nghiệp duy trì sản xuất, còn 5 doanh nghiệp đang xử lý sản phẩm tồn kho và sẽ giải thể trong nay mai. Trong số các doanh nghiệp đang duy trì sản xuất thì hơn một nửa số đó duy trì bằng cách mua nhiên liệu từ nơi khác về pha chế. Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến tình trạng này chính là nguồn cá cơm không đáp ứng đủ do sự cạnh tranh thu mua của nhiều nơi. Thị trường tiêu thụ sản phẩm cũng không ổn định, trong đó chất lượng và mẫu mã không sánh bằng các doanh nghiệp sản xuất cùng chủng loại đặt tại Phú Quốc, Rạch Giá hoặc TP. Hồ Chí Minh; mặt khác do người tiêu dùng có phần nghi ngờ về chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm. Tuy nhiên đứng về góc độ chủ quan cũng phải nhìn nhận rằng, các chủ doanh nghiệp không còn tâm huyết với nghề này vì hiệu quả kinh tế không cao, thời gian thu hồi vốn chậm so với các ngành nghề khác. Một vài doanh nghiệp tuy có tâm huyết với nghề nhưng lại hạn chế về vốn, số khác do nhu cầu, thị trường, điều kiện nên đã chuyển địa bàn về Rạch Giá, Châu Thành…
Một lãnh đạo huyện thừa nhận nghề này đang gặp khó khăn nhưng Kiên Hải sẽ cố giữ với bất cứ giá nào. Được biết thời gian qua huyện Kiên Hải đã xây dựng các phương án khôi phục ngành nghề truyền thống này nhưng xem ra trên thực tế vẫn chưa đi tới đâu.
Nước mắm Cửa Bé,Nha Trang: niềm tự hào của người dân nơi đây đối với khách du lịch.
DSC_0533
Cửa Bé là làng chài ven biển (nay thuộc phường Vĩnh Trường), cả trăm năm nay bà con sinh sống chủ yếu nhờ nghề chế biến nước mắm. Đi qua đường Võ Thị Sáu đến bến cá Vĩnh Trường, lúc nào cũng thấy người mua kẻ bán, nhất là khi tàu cá trở về sau chuyến đi biển thắng lợi. Tại đây, mùi nước mắm trộn trong không gian, thậm chí còn thấm vào quần áo. Người ta gọi đây là con đường nước mắm quả không sai.
Nước mắm Cửa Bé trở thành tên gọi quen thuộc từ khi người dân làng chài đựng mắm trong những thùng gỗ, chở xe đạp đến từng ngõ, từng nhà rao bán. Hiện thứ nước chấm này đã trở thành thương hiệu nổi tiếng, được người tiêu dùng khắp nơi ưa chuộng. Cả làng có hơn 200 hộ chuyên làm nước mắm, nhiều hộ đã đăng ký nhãn hiệu hàng hóa như Nha Trang, Hải Việt, Ngọc Hoài, Ngọc Hải…
Để làm được loại nước mắm này thì ta phải chọn loại cá cơm ngoài khơi, biển Nha Trang có một bãi cát mênh mông, là nơi sinh sống của loài cá cơm, nguyên liệu tốt nhất để làm nước mắm. Cũng là cá cơm nhưng cá ở đây có mùi thơm kỳ lạ, tạo nên vị đặc trưng cho nước mắm Cửa Bé.
Cá cơm sau khi đánh bắt ở biển về thường để cho ươn rồi mới chế biến nước mắm bằng cách trộn với muối theo tỉ lệ 1/1. Ngày xưa, các nhà làm nước mắm (còn gọi là nhà thùng) ướp cá trong các thùng bằng gỗ, mỗi thùng chứa vài trăm kg rồi dùng vỉ tre nén chặt, đậy nắp cho cá ngấu (chín rục cùng với muối).
Từ lúc chèn cá đến khi cho ra loại nước mắm đầu tiên (gọi là nước mắm sống) phải mất khoảng 6 tháng. Sau khi lấy nước mắm sống, người ta cho muối vào thùng cho đến khi mắm có màu trong vàng, lúc này gọi là nước mắm nhĩ. Nước mắm nhĩ có độ đạm cao (trung bình 36%) dành để ăn sống, nghĩa là không pha chế. Sau giai đoạn lấy mắm nhĩ, người ta tiếp tục đổ muối vào để làm nước mắm loại hai. Khâu cuối cùng là dùng xác cá nấu với muối, pha thêm nước màu đường để làm loại nước mắm dùng chế biến món ăn.
Hiện kỹ thuật chế biến nước mắm đã thay đổi khá nhiều. Nhà sản xuất thay thùng gỗ bằng thùng hoặc hồ xi măng, thời gian ủ cũng rút xuống còn bốn tháng nhưng hương vị nước mắm Cửa Bé vẫn không thay đổi. Hình ảnh các nhà thùng chở nước mắm đến từng gia đình rao bán đã trở thành quá khứ, thay vào đó là máy bơm, ống hút đổ vào bình nhựa hoặc dùng máy móc đóng chai, dán nhãn. Nghề làm nước mắm phát triển góp phần giúp cuộc sống của người dân làng chài no ấm, đủ đầy hơn (Theo Việt Báo).
Nước mắm Gành Đỏ huyện Sông Cầu Phú Yên đã được chứng nhận thương hiệu.
070908-mam
Xóm Gành Đỏ thuộc thôn Tân Thạnh, xã Xuân Thọ 2, huyện Sông Cầu nổi tiếng với nghề làm nước mắm từ bao đời nay. Cho đến giờ, trên quãng đường dài chỉ 3 km đã có đến 15 cơ sở sản xuất nước mắm. Ở đó, có những cái tên khá nổi tiếng như “Nước mắm Ông Già – Man Thượng”, “Nước mắm Ông Già – Biện Bửu Thành”, “Nước mắm Bà Bảy”, “Nước mắm Bà Mười”, “Nước mắm Tân Lập”… Tất cả các hộ sản xuất kinh doanh nước mắm ở đây đã cùng đồng lòng xây dựng 1 thương hiệu làng nghề chung và mỗi cơ sở có dòng tên riêng của cơ sở mình dưới nhãn hiệu chung. Đây là 1 cách làm hay nên học tập ở các địa phương làng nghề khác.
Đi qua Gành Đỏ, ai cũng nghe mùi nước mắm nồng nàn. Nếu tinh ý, hành khách sẽ dễ dàng nhận ra mùi thơm rất riêng của nước mắm Gành Đỏ. Ai làm nước mắm ở Gành Đỏ cũng phải công nhận, ngoài bí quyết gia truyền từng cơ sở, thì nguyên liệu đóng góp phần lớn cho đặc trưng của nước mắm nơi này. Con cá cơm ở vùng biển Tuy An, Sông Cầu vào mùa, không hiểu do con nước hay vì lý do nào khác, đã tạo nên một mùi vị rất riêng khi ủ mắm. Một số người làm nước mắm Gành Đỏ cho biết, có khi “kẹt” nguyên liệu, họ đi mua cá cơm ở một số vùng khác về chế biến và không tìm được mùi vị đặc trưng của nước mắm nơi này!
Cách xây dựng hầm làm nước mắm của dân Gành Đỏ cũng khá đặc biệt. Đa phần hầm được xây bằng đá chẻ âm sâu dưới lòng đất hơn 2m, trồi lên mặt đất 1m, các bề mặt được tô vữa rất kỹ, tráng lớp xi măng dày lên trên bề mặt để chống lại sức ép của 30 – 40 tấn cá và muối cho mỗi hầm, chống rạn nứt, bể hầm như khi xây bằng gạch. Lớp cá, lớp muối được đổ xen kẽ nhau đến lúc đầy hầm, khi xẹp xuống lại được bổ sung thêm. Hai nước đầu tiên (dân nghề gọi là 2 nước nhớt – tức chỉ là nước từ muối và lớp nhớt bên ngoài của cá cơm, nước thứ 3 mới là nước cá thật sự) được để rỉ hết ra, cho vào bể chứa giữa trời phơi nắng trong vòng 4 tháng. Nước này sau đó được cho vào bể cá đã được lấy nước nhớt, ngâm ủ suốt 12 tháng. Sau thời gian này mới để mắm rỉ ra, rồi đổ lại vào hầm. Vòng luân chuyển này kéo dài 2 tháng và cho ra loại nước mắm hảo hạng. Điều đặc biệt hơn là chính nước nhớt phơi nắng 4 tháng sẽ làm màu cho mắm, và chất nhớt còn lại cho chảy vào mắm với lượng đủ để tạo một lớp meo (lớp váng trên bề mặt mắm). Tác dụng của meo là trong vòng 3 tháng, nó bảo quản cho chất lượng, màu và mùi thơm của mắm tạo thành một thể thống nhất không phai nhạt, hư hỏng theo thời gian. Nếu mắm không đạt chất lượng hoặc bị trộn lẫn các loại nguyên liệu khác sẽ có vị, mùi thơm khác và đổi màu, tạo cặn nếu để lâu.
Quả thật, chuyện vươn xa của nước mắm Gành Đỏ đang có nhiều thuận lợi khi đã có cả thương hiệu lẫn tiềm lực. Tuy nhiên, uy tín và chất lượng vẫn là hai vấn đề tiên quyết cho sự thành công trên thương trường của làng nước mắm này.
Làng nghề nước mắm Tam Hải Huyện Núi Thành Tỉnh Quảng Nam: Tam Hải là một xã ven biển của huyện, nơi đây nổi tiếng với nghề làm nước mắm truyền thống, từ bao đời nay nhiều địa phương trong và ngoài huyện biết đến nước mắm An Hoà nổi tiếng thông qua các gánh bầu nước mắm kĩu kịt, ngược xuôi trao đổi giữa các vùng miền. Tuy nhiên, do thay đổi phương thức sản xuất, phát triển của kinh tế thị trường hình thức trao đổi trên không còn tồn tại, nhiều loại sản phẩm khác cùng loại được tung ra thị trường, nước mắm An Hoà chỉ còn sản xuất nhỏ lẻ và tiêu thụ tại địa phương.
A7-Hat-mua-ba-trao-trong-Le
Ở Quảng Ngãi có khá nhiều làng nghề làm nước mắm, nhưng phát triển sôi nổi và nhộn nhịp nhất hiện nay vẫn là các làng Kỳ Tân, An Chuẩn (xã Đức Lợi, Mộ Đức) và Thạch Bi (Đức Phổ). Nghề làm nước mắm ở làng Kỳ Tân, An Chuẩn đã gắn bó từ bao đời đối với người dân nơi đây (một miền quê – một bên là sông, một bên là biển). Đến nay hỏi những người cao tuổi ở hai làng này về ông tổ nghề của mình, họ không còn nhớ rõ. Chỉ biết nó có từ rất lâu và được truyền từ đời này sang đời khác.
Nguyên liệu làm nước mắm chính là loại cá cơm được thu hoạch từ tháng giêng đến tháng 3 hàng năm (mùa gió nồm). Đây là thời điểm cá cơm làm mắm có hương vị thơm ngon nhất. Riêng mắm nục được làm từ tháng ba đến tháng tư, đây là thời gian vụ cá nổi rộ lên, lúc này muối mắm nục sẽ có hương vị mặn mà. Ngoài hai loại cá làm mắm kể trên, người dân ở đây còn làm mắm ngừ, mắm mực, mắm kình, mắm nhum, mắm tôm…
Để làm mắm cần phải có các dụng cụ, đó là thùng tô-nô được làm bằng gỗ mít, loại thùng này được đóng tại xóm Thùng (xóm A, thôn An Mô) có sức chứa từ 1 tấn cá trở lên, đáy thùng có vỏ hớt sàng lọc nước, lu, ghè, chậu đựng, gáo múc, xiên gậy đảo cá, mủng để lường… đặc biệt thùng tô-nô đóng bằng gỗ mít vừa chắc, vừa có mùi thơm, nên giữ được mùi đặc trưng của mắm.
Quy trình làm nước mắm được tiến hành theo công thức: Hai cá một muối hoặc ba hay bốn cá một muối (tuỳ theo loại cá to hay nhỏ), tức là lấy mủng lường theo công thức trên. Quy trình chế biến được tiến hành theo 3 giai đoạn:
Giai đoạn 1: Dựa vào công thức, người thợ làm mắm lấy mủng lường và đổ vào thùng tô-nô, mỗi lần đổ được trộn đều cá và muối, cứ như thế cho đến khi đầy. Cá ướp muối để trong thời gian 6 tháng, 8 tháng hoặc 1 năm. Trên bề mặt của nước trong thùng lúc này đã tạo nên một lớp váng meo màu xanh, để càng lâu lớp váng này càng dày. Đúng thời gian, người thợ cho rút lấy nước bổi (nước đầu tiên) đó chính là nước mắm cốt. Nước mắm này còn gọi là mắm kéo lù, mà người ta quen gọi đó là mắm nhỉ. Riêng xác cá trong thùng người ta đem ra phơi nắng (được gọi là giang).
Giai đoạn 2: Giang ngoài nắng trong vòng 6 đến 8 tháng, sau đó người ta đổ nước muối vào thùng tô-nô. Nước muối được pha chế theo công thức một muối hai nước lạnh, đổ đến cách áp lợi thùng 1 tấc rồi khuấy đều (khuấy nhiều lần) rồi rút ra theo vòi, người thợ gọi đây là mắm nhì. Loại mắm nhì này tiếp tục đem phơi nắng từ 3 đến 6 tháng.
Giai đoạn 3: Người thợ lấy mắm cốt được cất trong giai đoạn 1 (mắm kéo lù, mắm nhỉ) đem pha chế với nước mắm nhì được cất trong giai đoạn 2 để cho ra mắm nhất trong giai đoạn 3. Công thức pha chế này theo tỷ lệ: 5 lít mắm nhì cộng với 1 lít mắm cốt (mắm nhỉ) thành mắm nhất. Nước mắm nhất có độ đạm từ 18 đến 20. Loại mắm này chính là mắm mà ta thường dùng hàng ngày còn gọi là mắm nước.
Còn về mắm cái cũng chế biến theo kỹ thuật trên nhưng đơn giản hơn. Muối mắm từ 6 tháng đến 1 năm thì mắm chín có thể dùng được. Song điều cần thiết là mắm cái phải được đảo trộn rất nhiều lần, khi rút mắm không cần phải dùng vỉ. Mặt khác, để có mắm cái thơm ngon người thợ còn có những bí quyết nghề nghiệp riêng.
Nghề làm nước mắm ở Kỳ Tân, An Chuẩn những năm gần đây rất nhộn nhịp. Mức tiêu thụ hàng tháng lên đến gần 50 tấn cá tươi (còn gọi là chượp). Ngoài nguồn nguyên liệu được đánh bắt tại chỗ còn phải mua thêm ở các nơi như: Tịnh Kỳ, Mỹ Á, Sa Huỳnh, Ninh Thuận, Bình Thuận… mới đủ để sản xuất.
Ở Kỳ Tân, An Chuẩn đến nay đã có 21 cơ sở sản xuất nước mắm, mỗi cơ sở có ít nhất từ 5 đến 7 lao động. Hàng năm sau khi trừ các khoản chi phí mỗi cơ sở còn thu lãi từ 30 đến 50 triệu đồng. Những thương hiệu nước mắm như: Hồng Uùt, Bảy Hiền, Xuân Lan, Phát Hải… được người tiêu dùng trong và ngoài tỉnh ưa chuộng. Ngoài ra, còn hàng trăm lao động nữ trước đây dùng xe đạp, nay dùng xe honda vận chuyển mắm từ Kỳ Tân, An Chuẩn đến bán ở các chợ, các làng quê (kể cả miền núi) trong tỉnh; đã góp phần giải quyết việc làm, tăng thu nhập cho không ít gia đình ở đây. Hiện nay ngoài những cơ sở sản xuất nước mắm hiện có, Kỳ Tân, An Chuẩn còn phát triển thêm 300 hộ sản xuất theo quy mô gia đình. Đây chính là động lực thúc đẩy để phát triển kinh tế địa phương trong những năm đến.(Theo Báo Quảng ngãi)
Nước mắm ở Bà Rịa Vũng Tàu có rất nhiều nơi chế biến Thắng Nhất, Thắng Nhì, Thắng Tam ở thành phố Vũng Tàu, Phước Tỉnh, Phứơc Hải, Long Hải…Nghề làm nước mắm là thực hiện quá trình liên tục phân giải protein ở cá dưới tác dụng của men và vi sinh vật trong môi trường nồng độ muối cao. Được sản xuất bằng các loại tôm, cá được ướp muối trong các loại hũ, vại, chum, đậy kín cho lên men. Nước mắm hơi sánh có màu vàng rơm hay nâu cánh gián, có mùi thơm, vị mặn nhưng có vị ngọt dịu của đạm.
Vào mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 10 dương lịch là đến mùa thu hoạch các loại cá cơm, cá trích, cá nục… Đây là nguồn nguyên liệu dồi dào cho các cơ sở chế biến nước mắm của tỉnh. Khi các loại cá mới được đánh bắt ở biển mang về họ trộn thật đều theo tỷ lệ 4 cá 1 muối hoặc 3 cá 1 muối. Sau khi cá và muối thấm vào nhau, mới đưa vào trong các thùng gỗ được đặt trong nhà xưởng chế biến. Cá được ủ kín trong các thùng gỗ kê được đóng bằng gỗ mít, gỗ bằng lăng… Khoảng thời gian 1 năm sự phân giải protein ở cá dưới tác dụng của men và vi sinh vật đã hoàn thành, lúc này cá không còn mùi tanh đã chuyển sang mùi thơm dịu, màu nước mắm chuyển sang màu cánh gián. Dưới các thùng gỗ mở van xả để hứng lấy nước mắm cốt, nước mắm nhĩ (nước thứ nhất). Sau khi lấy hết nước mắm cốt người ta lấy nước muối bão hoà 50% lượng muối với nước sạch đổ vào thùng đóng van xả lại để khoảng 1 tháng sau lại tiếp tục lấy nước thứ nhất, thứ hai, nước thứ ba. Để có nước mắm ngon tuỳ yêu cầu của khách hàng, thị trường người ta pha chế nước mắm theo từng loại có độ đạm riêng. Cao nhất là 40% độ đạm, thấp nhất là 15% độ đạm. Nước mắm của tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu cung cấp cho tiêu dùng trong tỉnh, ngoài ra còn tiêu thụ khắp các tỉnh các tỉnh miền đông và miền tây nam Bộ. Muốn làm nước mắm có màu tự nhiên có mùi thơm đặc trưng khi trộn cá và muối phải trộn cho thật đều và nhuyễn, nếu cá trộn lượng muối nhiều nước mắm có mùi gắt, nếu trộn không đều muối dễ làm hư nước mắm phần cá không có muối bị lõi các vi sinh không lên men được dẫn đến nước mắm có mùi hôi và nước mắm có thể ngả sang màu đen, dẫn đến kém chất lượng.
Mai một làng nghề nước mắm Mỹ Thuỷ, một làng nghề trên 700 năm tuổi ở Quảng Trị: Trong lịch sử làng Mỹ Thuỷ (Hải An, Hải Lăng) không ghi rõ nghề làm nước mắm có từ bao giờ. Những bậc cao niên trong làng kể lại, thuở nhỏ họ đã được nghe ông bà truyền dạy rằng từ thế kỷ XIII ngài Trần Đại La, người Thuận Hoá đến khai canh lập làng và dạy cho dân cách đánh cá. Từ đấy, người Mỹ Thuỷ bắt đầu biết làm nước mắm.
thamsat2
Sáng sớm những người đàn ông, trai tráng trong làng giong thuyền ra khơi đánh cá. Chiều chiều, cánh phụ nữ ngồi trên bãi biển đợi chồng trở về, chọn những mớ cá tươi nguyên đưa vào nhà ướp muối và cho vào lu sành làm mắm. Khi mắm thành chợp, họ lọc lấy nước mắm và đưa ra chợ huyện bán.
Cứ quay vòng ướp cá, lọc mắm quanh năm, nước mắm trở thành sản phẩm chính mang lại miếng cơm manh áo cho hàng trăm hộ gia đình vùng biển bãi ngang Mỹ Thuỷ trong ngày đông tháng giá khi thuyền của họ không thể ra khơi.
Qua bao biến động thăng trầm của thời cuộc, nghề làm nước mắm vẫn được bà con làng Mỹ Thuỷ gìn giữ, lưu truyền. Đối với người dân Mỹ Thuỷ, nghề chế biến nước mắm không chỉ là cứu cánh áo cơm mà còn là một nét đẹp truyền thống của cha ông. Mỗi đứa trẻ lên mười đều bắt đầu được bà, mẹ truyền dạy các công đoạn làm nước mắm như bài học vở lòng đầu đời làm hành trang cho công cuộc mưu sinh.
Những tưởng nghề làm nước mắm trong những năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ đã tưởng bị thất truyền. Nhưng không. Người dân Mỹ Thuỷ vẫn một lòng bám đất, giữ làng, giữ gìn truyền thống của cha ông. Thời chiến tranh bom rơi đạn nổ thì dân đây cho cá đã muối vào lu sành, bịt kín miệng rồi đào cát chôn giấu. Đến khi nào đủ ngày tháng cá thành chợp, đợi lúc vắng bóng lùng sục của giặc thì đào lên lọc lấy nước mắm. Cứ thế, suốt 30 năm chiến tranh chưa một ngày người Mỹ Thuỷ bỏ nghề truyền thống của mình.
Nước mắm Mỹ Thuỷ thơm ngon, mang đặc trưng riêng, không thể lẫn với nước mắm nơi khác nhờ người làm nước mắm có con mắt chọn cá, biết cách ướp muối cho cân đối, quan trọng nhất là khâu giữ gìn bảo quản cẩn thận, đảm bảo vệ sinh. Rồi mắm phải qua thời gian 6 tháng mới đưa ra lọc nước. Ngoài ra, một phần nhờ khí hậu Mỹ Thuỷ ôn hoà nên hũ mắm không bao giờ bị hỏng”. Đã vậy, những năm trước đây, vùng biển bãi ngang này còn lắm cá tôm, người dân chỉ cần ra xa bờ khoảng vài cây số là có thể kéo được hàng tấn cá.
Mỗi giọt nước mắm thành hình đều mang cả tấm lòng người làm ra nó. Thương hiệu nước mắm Mỹ Thuỷ cũng hình thành từ đấy, tồn tại và vang tiếng suốt hơn 700 năm qua. Theo những bước chân chai sần của người phụ nữ, nước mắm Mỹ Thuỷ được bà con khắp vùng Triệu Phong, Hải Lăng cho đến Thừa Thiên-Huế biết đến, là thứ phụ gia không thể thiếu trong các lễ giỗ chạp lớn. Trước đây độ vài chục năm, cả làng Mỹ Thuỷ nhà nhà làm nước mắm. Nước mắm Mỹ Thuỷ nức tiếng thơm ngon. Để lâu bao nhiêu cũng không bị trở màu nên rất được ưa chuộng. Mười năm trở lại đây, hình ảnh chiều chiều những người vợ ngồi trông ra phía biển đợi chồng trở về, gánh cá lên bờ ướp muối không còn nữa. Thay vào đó, những người phụ nữ nơi đây rủ nhau đi mua chợp ở khắp nơi. Khi công đoạn căn cơ nhất của nghề làm nước mắm bị bỏ qua, những bàn tay tinh luyện như bà Thơi giờ đây cũng chỉ làm khâu duy nhất là chọn mua những hủ chợp thơm ngon, chín đều, đã lên mắm sẵn về lọc lấy nước mắm. Nhưng bây giờ, biển “cạn”, muốn có nước mắm bán ra thị trường, người Mỹ Thuỷ chỉ còn cách bôn ba tận các cửa lạch Quảng Bình hay vô Thuận An (Huế) mua chợp (thứ cá đã được muối thành mắm sẵn) đem về lọc lấy nước mắm. Tiếng tăm nước mắm ngon Mỹ Thuỷ vì thế cũng mất dần.
Mới đây, nhằm khôi phục lại làng nghề một thời vang danh, Siêu thị Quảng Hà đã đặt hàng đợt hàng đầu tiên và tạo điều kiện cho 1 hộ dân nhưng bị từ chối vì theo họ, nếu làm thương hiệu, nước mắm có đóng chai hẳn hoi thì phải dùng chất bảo quản. Và như thế hương vị đặc trưng của nước mắm Mỹ Thuỷ hơn 700 năm nay sẽ mất đi. Thứ nữa, nếu muốn có sản phẩm chính hiệu do mình làm ra thì cần phải có cá tươi. Mà những người tuổi già, sức yếu không thể đi xa mua cá, còn lớp trẻ lại chẳng mấy mặn mà.
Theo Như Hoa

Nước mắm Phan Thiết “thua” trên sân nhà, “yếu” dần sân khách?

Nước mắm Phan Thiết “thua” trên sân nhà, “yếu” dần sân khách?



Dù nước mắm Phan Thiết là một trong những sản phẩm lợi thế của tỉnh, nhưng trên thực tế chính người dân Phan Thiết lại ít sử dụng nước mắm do quê hương mình sản xuất…

Nam Ngư chiếm lĩnh thị trường
Một thực tế phải nhìn nhận, hiện nay dân Bình Thuận ít khi mua nước mắm Phan Thiết về dùng, dù Phan Thiết chính là xứ sở của nhiều thương hiệu nước mắm nổi tiếng vốn đã có từ rất lâu. Qua khảo sát của chúng tôi tại quầy hàng nước mắm của siêu thị Co.op Mart Phan Thiết, phần lớn các bà nội trợ luôn chọn lựa sử dụng các loại nước mắm như: Chin su, Nam Ngư, Đệ Nhị… mà ít chọn mua các thương hiệu nước mắm của Phan Thiết. Một khách hàng ở siêu thị nhận xét, nước mắm Nam Ngư hay Đệ Nhị…  có mùi thơm đặc trưng, vị ngọt, mặn vừa phải khi dùng rất hợp khẩu vị, giá cả cũng vừa túi tiền nên không riêng gì tôi mà nhiều người khác cũng rất thích nước mắm Nam Ngư”. Đó là lý do khiến các sản phẩm nước mắm Nam Ngư, Đệ Nhị, Chinsu đang tràn ngập khắp các cửa hàng, chợ, siêu thị ở thành phố Phan Thiết. Dễ thấy rằng, sở dĩ các thương hiệu nước mắm từ TPHCM bán rất chạy trên địa bàn tỉnh ta, một phần là nhờ vào chiến dịch quảng cáo, marketting rất chuyên nghiệp của các “đại gia” nước mắm. Các “đại gia” này (Chinsufood, Masan…) đã áp dụng chiến lược quảng cáo liên tục trên các phương tiện truyền thông, khiến người tiêu dùng luôn được nghe, nhìn thấy sản phẩm nước mắm hàng ngày với các kịch bản quảng cáo mới, lạ, bắt mắt. Ông N.H.B, từng là chủ một cơ sở nước mắm nổi tiếng ở Phan Thiết nhìn nhận rằng, không chỉ riêng người tiêu dùng ở tỉnh ta ưa chuộng các loại nước mắm của tập đoàn Masan, Chinsu, mà các tập đoàn này cũng đã chiếm lĩnh được thị phần ở tất cả các địa phương khác trong cả nước, nhất là khu vực miền Bắc. Ông B còn tiết lộ thêm, do tiêu thụ được lượng lớn sản phẩm mà các tập đoàn Chinsufood, Masan đã đổ về những nơi có truyền thống làm nước mắm như: Phan  Thiết, Phú Quốc, Bình Định, Khánh Hòa… mua nước mắm nguyên liệu, sau đó tái sản xuất, lại theo công thức riêng, rồi lại tung ra thị trường dưới thương hiệu của các tập đoàn này.

Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, ông Nguyễn Huy Tiến - Chủ tịch Hiệp hội Nước mắm Phan Thiết cho biết, hiện tại Hiệp hội nước mắm có 33 thành viên (chưa kể gần 100 cơ sở sản xuất nước mắm nhỏ lẻ trên địa bàn Phan Thiết), nhưng hầu như các cơ sở sản xuất nước mắm ở Phan Thiết chủ yếu tiêu thụ nước mắm ở các tỉnh, thành khác, còn lượng nước mắm tiêu thụ trong tỉnh luôn rất khiêm tốn. Ngoại trừ một số doanh nghiệp, cơ sở nước mắm lớn, uy tín có thể tiêu thụ nước mắm dưới nhiều hình thức, còn lại những cơ sở khác chủ yếu bán mắm xá (bán nguyên liệu hoặc bán sỉ trong các thùng lớn) cho một số nơi nên doanh thu thường không cao. Cũng theo ông Tiến, trước đây nước mắm Phan Thiết tiêu thụ chủ lực ở khu vực miền Bắc nhưng dạo gần đây các tập đoàn nước mắm từ Tp. HCM đã bắt đầu “tấn công” ra Bắc, nên sức tiêu thụ của các cơ sở nước mắm ở Phan Thiết đã phần nào yếu dần. Chính vì vậy, một số cơ sở nước mắm ở Phan Thiết không cầm cự nổi đã và đang phải đứng trước nguy cơ “treo” lều.

Bỏ quên “sân nhà”?
Dù vậy, nhiều người dân Phan Thiết vẫn tin tưởng chọn mua các loại nước mắm Phan Thiết có thương hiệu để làm quà tặng người thân hoặc bạn bè ở xa. Tại một cửa hàng nước mắm trên đường Thủ Khoa Huân (Phan Thiết), Anh Nguyễn Minh Trung đang đắn đo chọn loại nước mắm có hàm lượng đạm thích hợp để làm quà biếu. Anh Trung cho biết: “Khi chọn mua nước mắm tặng người quen tôi luôn chọn nước mắm Phan Thiết. Tuy nhiên, loại nước mắm do cơ sở nào ở Phan Thiết sản xuất, đảm bảo uy tín và có độ đạm bao nhiêu cho phù hợp với khẩu vị từng người cũng phải mất thêm một công đoạn lựa chọn nữa”. Đại diện Công ty cổ phần Nước mắm Phan Thiết (Fishaco) cho rằng, nếu quy kết cho các cơ sở nước mắm ở Phan Thiết mãi lo tìm kiếm thị trường ở các địa phương khác mà bỏ quên “sân nhà” cũng rất khó. Bởi, hiện tại công ty đã có hơn 100 cửa hàng, đại lý trong tỉnh đang bán các sản phẩm nước mắm của Fishaco. Tuy nhiên, cái khó của Fishaco nói riêng và các cơ sở nước mắm ở Phan Thiết nói chung là thiếu kinh phí để thực hiện các chiến dịch quảng bá, tuyên truyền rầm rộ như các tập đoàn nước mắm vốn có tài lực mạnh Chinsu, Masan… Chính vì vậy, bước đầu công ty chỉ có thể tập trung hướng đến việc nâng cao chất lượng nước mắm, cải thiện mẫu mã bao bì và quan tâm các chế độ khuyến mãi, hậu mãi… để tạo niềm tin, chỗ đứng vững chắc trong lòng người tiêu dùng, cạnh tranh với các thương hiệu nước mắm khác…

Cũng theo đại diện của Fishaco, đối với sản phẩm nước mắm người tiêu dùng nên sử dụng các loại nước mắm có thương hiệu rõ ràng, uy tín, trung thực, do nước mắm là món ăn hàng ngày của mọi người. Đặc biệt khi đánh giá chất lượng nước mắm phải căn cứ vào độ đạm (hàm lượng ni tơ toàn phần). Bởi việc sử dụng nước mắm ngoài ý nghĩa gia vị, cộng thêm các yếu tố về mùi, vị… mà chủ yếu là ăn đạm amin có trong nước mắm.
Theo Báo Bình Thuận 

Nước mắm Phan Thiết được người tiêu dùng ưa chuộng

Nước mắm Phan Thiết được người tiêu dùng ưa chuộng


Hội thảo khoa học “Nâng cao chất lượng sản xuất nước mắm Phan Thiết,” diễn ra ngày 23/5, tại thành phố Phan Thiết do Liên hiệp Hội Khoa học kỹ thuật tỉnh Bình Thuận phối hợp với Hiệp hội nước mắm Phan Thiết tổ chức.


Tại hội thảo, các đại biểu thảo luận và đưa ra nhiều giải pháp nhằm nâng cao chất lượng của thương hiệu nước mắm Phan Thiết như nâng cấp cở sở hạ tầng sản xuất; giám sát chặt chẽ quy trình sản xuất; tăng cường thanh kiểm tra các khu chế biến, xây dựng các biện pháp chế tài nghiêm khắc đối với các trường hợp vi phạm.

Bên cạnh đó, Hiệp hội cần hỗ trợ, hướng dẫn kỹ thuật để các đơn vị sản xuất đạt điều kiện an toàn thực phẩm, áp dụng các quy trình tiến bộ hướng đến chứng nhận chỉ dẫn địa lý. Để quảng bá và phát triển sản phẩm chủ lực này, cần xây dựng khu chợ bán sản phẩm nước mắm; liên kết với hiệp hội du lịch để quảng bá thương hiệu đến với du khách.

Hội thảo cũng quan tâm đến vấn đề về môi trường trong sản xuất nước mắm. Phần lớn các cơ sở sản xuất hiện nay còn thủ công, hạ tầng cơ sở thiếu tập trung, không đồng bộ…

Nước mắm là một trong những sản phẩm chủ lực của Bình Thuận, có mặt ở hầu hết thị trường trong nước và đang từng bước tiến tới xuất khẩu. Hiện, toàn tỉnh có hơn 200 cơ sở sản xuất nước mắm; trong đó có 43 tổ chức, cá nhân được cấp quyền sử dụng chỉ dẫn địa lý. Bình quân, Bình Thuận sản xuất khoảng 10 triệu lít nước mắm/năm.

Tuy nhiên, một số cơ sở sản xuất vì lợi nhuận đã chế biến nước mắm không đúng tiêu chuẩn; sử dụng phụ gia, đường hóa học, pha đấu nhiều loại nước mắm khác nhau làm cho nước mắm có độ đạm thấp. Năm 2011, trong các đợt thanh kiểm tra định kỳ, số lượng các cơ sở sản xuất đạt chất lượng đạt 90%.

Tuy nhiên trong một đợt giám sát ngẫu nhiên của Chi cục Tiêu chuẩn đo lường chất lượng với Hội tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng thì kết quả hoàn toàn trái ngược. Trong đó 31/40 mẫu của 46 cơ sở không đạt về hàm lượng đạm toàn phần và muối theo công bố trên nhãn, 38/40 mẫu có hàm lượng histamine (chất gây dị ứng, ngộ độc) vượt quá giới hạn cho phép./.

Nước mắm Phan Thiết Mũi Né

Nước mắm Phan Thiết
Trên mâm cơm của các gia đình người Việt hay trong các nhà hàng , quán ăn ở Việt Nam bao giờ cũng có chén nước mắm. Đã có những thương hiệu nước mắm nổi tiếng như : nước mắm Nha Trang, nước mắm Phú Quốc….nhưng ai đã 1 lần đến Bình Thuận, không thể không nhớ hương vị nồng nàn , thơm tho của nước mắm Phan Thiết. Sử dụng nguyên liệu là những con cá cơm nhỏ nhắn, tươi nguyên, những người làm nước mắm đã ủ mắm trong lu khạp và đem phơi ở ngoài trời. Có lẻ nhờ cái nắng , cái gió của xứ này đã mang lại hương vị thơm ngon đậm đà của nước mắm Phan Thiết nổi danh cả trăm năm nay .
Nghề sản xuất, chế biến nước mắm tại Phan Thiết đã hình thành cách đây hơn 200 năm. Vào cuối thế kỷ 17, đạo quân do Nguyễn Hữu Cảnh tiến sâu vào đất Phương Nam, nhiều ngư dân ở các tỉnh miệt ngoài gồm Nam, Ngãi, Bình, Phú (Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên) đã kéo cả gia đình vượt biển lần lượt đổ bộ lên vùng đất mới Phan Thiết, mong tìm kiếm chốn an cư lạc nghiệp.
Với trí thuận lợi cho nghề cá, Phan Thiết đã thu hút đông đảo ngư dân đến đây để làm nghề biển. Mới đầu họ đến dựng lều tạm, lều chòi làm ăn sinh sống dọc theo sông, bãi biển.
Về sau, ăn nên làm ra họ xây dựng nhà cửa kiên cố và cùng nhau góp vốn xây Dinh, Vạn, Lăng (một kiến trúc dân gian thờ thần cá voi). Đình làng Vạn Thuỷ Tú ở Phường Đức Thắng được lập vào năm 1762 là ngôi Vạn có niên hiệu sớm nhất ở Phan Thiết, chứng tỏ ngư dân từ các nơi đến Phan Thiết làm nghề biển sớm hơn một số nơi khác.
Ban đầu, do ngư dân đánh bắt cá nhiều không tiêu thụ hết nên chuyển qua muối cá để bảo quản, sau đó họ nghiên cứu, sáng tạo ra phương pháp kéo rút sống lấy nước mắm từ thô sơ đến hoàn chỉnh.
Qua đó, cho thấy nghề sản xuất nước mắm ờ Phan Thiết hình thành cùng lúc với nghề đánh cá. Lúc đầu các ngư dân chủ yếu dùng chum, vại, mái để muối chượp sau đó dùng thùng gỗ có sức chứa lớn.
Nghề nước mắm Phan Thiết phát triển nhất là từ khi làm được các thùng gỗ lớn có sức chứa từ 5-10 tấn cá.
Theo “Địa chí Bình Thuận” từ cuối thế kỷ 19 đến năm 1930, nghề sản xuất nước mắm đã sớm trở thành một ngành công nghiệp độc đáo so với cả nước vừa là công nghiệp độc nhất trong nền kinh tế địa phương.
Năm 1904, Công sứ Pháp ở Bình Thuận đã đánh giá Phan Thiết là một trung tâm quan trọng nhất của Trung Kỳ về khuếch trương thương mại và công nghiệp chế biến nước mắm.
Tổ chức sản xuất nước mắm có quy mô lớn đầu tiên tại Phan Thiết là Liên Thành Thương Quán (sau là công ty Liên Thành) do các nhà nho yêu nước trong phong trào Duy Tân sáng lập từ năm 1906 hướng theo mục đích kinh doanh chấn hưng kinh tế, phát triển nhiều cơ sở sản xuất nước mắm và tập hợp một số hội viên cổ đông là Tư sản, Hàm hộ Phú Hải, Phan Thiết.
Phương pháp chế biến nước mắm theo phương pháp cổ truyền là phương pháp gài nén, dụng cụ chủ yếu là thùng gỗ (bằng lăng...) và mái vú (bằng sành), cá được náo đảo liên tục đến khi chượp (tức là muối) chín tiến hành kéo rút liên hoàn.
Thời gian chượp chín từ 8-12 tháng....
- Ướp cá : Cá sau khi đánh bắt được đưa vào bờ, đào trộn muối và đưa vào thùng chứa ngay trong ngày và để ổn định trong suốt quá trình chượp, mỗi thùng chứa ướp 3 lần cá trộn với 1 lần muối. Tổng lượng muối so với cá khoảng 30-35%.
- Cho cá lần thứ nhất: sau khi đắp lù, cho một lớp muối ở dưới, cứ xếp một lớp cá rồi rãi một lớp muối, lần lượt hoặc trộn đều cá với muối ở ngoài rồi cho vào thùng hoặc mái khi nào đầy vun mới thôi. Đậy kín vật chứa hoặc phủ lớp muối mặt để tránh ruồi nhặng
- Cho cá lần 2: sau 2-6 ngày rút kiệt nước bồi, cá hạ xuống tiếp tục cho thêm cá và muối giống cách trên cho đến lúc đầy vun ngọn rồi nén chặt và rút nước bổi thừa ra. Nước bồi thừa nhập chung nước bồi lần 1 rồi để riêng một chỗ. Bên trên phủ một lớp muối mặt.
- Cho cá lần 3: trước khi cho cá và muối phải rút hết nước bổi trong thùng và thực hiện như các lần trước.
- Tiến hành gài nén.
Nước mắm Phan Thiết được sản xuất từ các loại cá nổi, đặc biệt là hai loại cá cơm trắng, cá cơm than và cá nục.
Đóng gói thành phẩm

Lan man...Nước mắm!

Lan man...Nước mắm!

 - Bạn ở Phan Thiết chạy xe cả đêm ra Đà Nẵng tặng cho mấy chai nước mắm. Đúng là bạn biết rõ cái thú vui cỏn con của bạn - sưu tầm nước mắm. Người ta người thì chơi đồ cổ, chơi tem, chơi chim, cá, hoa, cây cảnh..., bạn thì chơi nước mắm, chẳng được thanh tao cho lắm, nhưng thôi thì cũng ít nhiều có lợi ích cho bữa cơm gia đình! Nói vậy, chứ qua mường tượng của người chơi, cái thứ xoàng xĩnh rẻ tiền ấy cũng đến là lắm nhân nghĩa, mỗi giọt tiết ra đều tích tụ không biết bao nhiêu là công lao khổ nhọc, không biết bao nhiêu hương vị cuộc đời.
Nước mắm chỉ có một vị thôi, vị mặn, nhưng mà tinh tế đến lạ kỳ. Nước mắm Thanh Hóa, nước mắm Cửa Lò, nước mắm Quảng Bình, nước mắm Nam Ô, nước mắm Phan Thiết, nước mắm Nha Trang, nước mắm Phú Quốc... mỗi thứ đều mang dư vị riêng, hương sắc riêng, như một thứ phương ngữ không lẫn vào đâu được; rồi trong mỗi xứ, cũng là con cá, con tép, cũng là hạt muối đó, nhưng do bàn tay, kinh nghiệm, bí quyết mà mỗi nhà lại cho ra một thứ nước mắm khác nhau; rồi mỗi năm mỗi mùa, sản phẩm của mỗi nhà cũng lại có màu sắc, hương vị khác nhau; rồi khi vui khi buồn mà mỗi người lại chế ra một thứ nước mắm khác nhau... Cứ "cấp số nhân" như thế, nước mắm Việt Nam thật là phong phú, không sao mô tả, thưởng thức hết.
Có người nọ ở Cửa Lò, Nghệ An, đường quan lộ đang thênh thang nhưng đành dừng bước vì cái ước vọng "rất phương Đông", ấy là sinh cho bằng được con trai. Ước nguyện con trai chưa thành thì đã vi phạm chính sách dân số kế hoạch hóa gia đình, tổ chức làm thủ tục cho ông về vườn. Thế là từ một quan chức, ông trở thành người bán nước mắm đặc sản quê hương! Xưởng nước mắm của ông nức tiếng cả một vùng. Cái vị nó cũng rất lạ, độ đạm cao nên rất ngọt, chan vào cơm nóng chỉ vài giọt thôi cũng thơm nức cả nhà, nhưng càng ăn càng nhận rõ nó có vị chan chát. Nói đùa, bán nước mắm giàu hơn chủ tịch còn gì nữa, ông vặc lại, giàu mà giàu cho riêng mình thì có gì mà sướng? Tâm huyết con người ta thế đó mà chẳng thể vượt qua những vụn vặt trong đời, nghĩ cũng tiếc, cũng chát.
 
 Trong vị mặn của nước mắm có vị mặn của giọt mồ hôi người làm ra nó.
Lại lan man nhớ tới những năm 80 của thế kỷ trước, cái thời khốn khó ngỡ như xa lắm rồi, có một loại nước mắm mà có lẽ sau này không ai còn cơ hội thưởng thức nữa, đó là nước mắm làm từ... lá chuối khô. Người ta lấy lá chuối khô luộc rồi chắt lấy nước, pha thêm vào đó một ít muối, một ít nước mắm thật, thế là xong. Đây là cái trò gian lận của con buôn, nhưng lúc bí, nhiều người cũng phải tự làm giả mà ăn cho nó có cái gọi là. Bây giờ vào siêu thị, nước mắm ê hề chất hàng chất dãy nhãn hiệu nọ kia hoa cả mắt, mấy ai còn nhớ nước mắm lá chuối năm nào?
Nói nước mắm dở thì cũng phải nói nước mắm ngon, cái này dễ gây tranh cãi nhất, bởi khẩu vị mỗi nơi mỗi người mỗi khác. Nhưng mà tuyệt đỉnh hương vị của nước mắm không thể không kể đến loại nước mắm tiết ra từ mắm ruốc. Cái này thì các bà bán mắm ruốc ở chợ rành hơn ai cả. Mỗi thau, mỗi lu ruốc, các bà ấy chỉ cần nhẹ nhàng khoét một cái lỗ trũng chừng bằng cái bát ăn cơm. Để chừng vài tiếng, ngay cái lỗ trũng ấy tiết ra một thứ nước mắm màu hổ phách vô cùng đậm đặc, thơm ngon không sao tả hết. Nước mắm loại này, chấm thứ gì cũng ngon, đến cả cơm nguội cũng ngon đáo để.
Cũng giống như con người, nước mắm có tính cách riêng! Có thứ thì ngon ngọt, nếm thử là thích ngay. Có thứ thì thoang thoảng cao xa, gần mãi nhưng không thân được. Có thứ thì gay gắt, mới gặp đã sốc nhưng càng gần càng hiểu, càng quý mến. Có thứ thì dịu dàng lôi cuốn, gần không được mà dứt cũng không xong. Có thứ thì quê mùa dễ dãi, chấm với gì cũng được, để đâu cũng được. Có thứ thì bóng bẩy kiêu sa, kén chọn từng loại đồ ăn, kén chọn cả cách nấu, cách pha, cả đến nơi đặt... Cũng như thân phận con người, nước mắm có lúc thăng hoa, có khi lận đận, vinh nhục khó lường. Khi còn trong chai, trong bát thì bao kẻ tấm tắc ngợi khen, nhỡ khi đổ vỡ thì bị hắt hủi, lời khen mới đó giờ đã là tiếng chê, tiếng trách, sự vồn vã mới đó giờ biến thành lạnh nhạt thờ ơ, đem khăn lau vội như chẳng hề biết nhau!
Ông Lỗ Tấn ở bên Trung Quốc hận vì đời người ngắn ngủi không thể đủ thời gian đọc hết sách hay đời cổ. Ngẫm vẩn vơ đến thú chơi nước mắm cũng có điều liên tưởng, ấy là chẳng đủ điều kiện để cảm thụ hết mọi thứ hương vị diệu kỳ của nước mắm ở trong đời. Ngẫm cho cùng, tất thảy đều là sự nhỏ bé của mỗi con người trước kỳ công sáng tạo của cộng đồng nhân loại cả mà thôi!
Tạp bút: Nguyễn Lê
Theo CA Đà Nẵng 

Nâng cao chất lượng sản phẩm nước mắm truyền thống Phan Thiết

Nâng cao chất lượng sản phẩm nước mắm truyền thống Phan Thiết
Nước mắm cá cơm Phan Thiết đã lâu trở thành thương hiệu thân quen với các bà nội trợ, các quán ăn, nhà hàng, khách sạn trong, ngoài tỉnh và kể cả bạn bè thế giới khi sang thăm, học hỏi và làm việc tại Việt Nam.
Có truyền thống là vậy, tuy nhiên hiện nay nước mắm truyền thống tỉnh ta đang dần lép vế so với các tỉnh bạn có truyền thống nước mắm nhất là nước mắm Phú Quốc và các sản phẩm nước mắm pha chế sẵn như: Chinsu, Nam ngư…
Nguyên nhân chủ yếu do nguồn nguyên liệu cá cơm cung cấp ngày càng khan hiếm, theo Anh Nam một chủ cơ sở sản xuất nước mắm tại Phú Hài - Phan Thiết cho biết hiện tại giá cá cơm nguyên liệu để sản xuất nước mắm ở mức quá cao, để ủ được 1 mái cá cơm khoảng 200 – 220 kg/mái đã hơn 2.000.000 đồng.
Lý giải cho nguyên nhân trên là do năm 2013 sản lượng đánh bắt giảm, đặc biệt vụ cá cơm cuối tết âm lịch đã mất mùa và đến thời điểm hiện tại sản lượng cá đánh bắt rất thấp so với cùng kỳ năm trước. Hiện nay, sản lượng cá cơm đánh bắt đều được các lò hấp cá cơm xuất khẩu thu mua với giá cao, nên nguồn nguyên liệu để sản xuất nước mắm đã eo hẹp nay còn eo hẹp hơn tuy giá cá đã tăng hơn 20%. Không thu mua được cá nguyên liệu dẫn đến tình trạng công nhân thiếu việc làm, cơ sở hoạt động cầm chừng và lượng nước mắm đưa ra thị trường ngày càng giảm. Điều đáng mừng, có cơ sở không chấp nhận sử dụng cá nguyên liệu không đảm bảo chất lượng để sản xuất vì thương hiệu của cơ sở nói riêng và nước mắm truyền thống Phan Thiết nói chung nên tạm ngưng sản xuất hay hoạt động cầm chừng do vụ cá năm trước chưa tiêu thụ hết.
Tuy nhiên, cũng có một số ít cơ sở sử dụng cá cơm nguyên liệu không đảm bảo chất lượng (cá đánh bắt ở các ghe giã cào hay pha xúc đã bảo quản lâu ngày) để sản xuất nước mắm, từ đó làm cho chất lượng sản phẩm nước mắm giảm sút và vô hình chung làm sản phẩm nước mắm truyền thống Phan Thiết giảm khả năng cạnh tranh và mất dần thương hiệu.
Ngoài ra, hiện nay tình trạng nước mắm truyền thống có hàm lượng histamin cao so với quy định, điều này cũng làm giảm khả năng cạnh tranh của nước mắm tỉnh ta. Điểm khác biệt chủ yếu của nước mắm Phú Quốc so với nước mắm tỉnh ta là cá cơm được trộn với muối trực tiếp trên tàu, cách làm này giữ cho cá không bị phân hủy, nước mắm có hàm lượng đạm cao, ức chế sự phát triển của vi khuẩn gây thối và vi sinh vật tiết enzyme chuyển hóa histidin thành histamin từ đó hàm lượng histamin trong sản phẩm nước mắm có thể được duy trì dưới ngưỡng cho phép 400 mg/kg (theo Thông tư số 29/TT-BNNPTNT ngày 06/5/2010). Cách làm này được Thái Lan áp dụng và rất thành công.
Nước mắm pha chế ngày càng lấn át nước mắm truyền thống một phần do một số cơ sở xuất bán nước mắm chủ yếu ở dạng mắm xá cho một số công ty lớn tại Tp.HCM. Ngoài ra, còn do sự thiếu đầu tư cơ sở vật chất, kênh phân phối sản phẩm không rộng khắp,…và do tâm lý của một số khách hàng thích sử dụng nước mắm đã pha chế, không quá mặn như nước mắm truyền thống.
Để tăng sức cạnh tranh trên thị trường, thiết nghĩ chủ cơ sở nên tiến hành học hỏi kinh nghiệm sản xuất; cải thiện mẫu mã bao bì, quan tâm các chế độ khuyến mãi, hậu mãi; thực hiện sản xuất theo đúng các nguyên tắc cơ bản của GMP hay HACCP; cập nhật đầy đủ các văn bản quy phạm pháp luật liên quan đến lĩnh vực nước mắm như: QCVN 02-16:2012/BNNPTNT “Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia cơ sở sản xuất nước mắm – Điều kiện đảm bảo an toàn thực phẩm”, Thông tư 27/2012/TT-BYT “Hướng dẫn việc quản lý phụ gia thực phẩm”, TCVN 5107-2003 “Nước mắm”…
Ngoài ra, chủ cơ sở nên chủ động tham gia các hội thảo về nước mắm, các cuộc họp chuyên đề được cơ quan chức năng tổ chức để nâng cao nhận thức và cập nhật những thông tin mới về tình hình nước mắm, quy định công bố chất lượng sản phẩm và các văn bản quy phạm pháp luật mới… Từ đó tạo tiền đề cho sản phẩm nước mắm tỉnh nhà khẳng định thương hiệu “nước mắm Phan Thiết” không chỉ thị trường trong nước mà cả thế giới.
                                                                                                                                                                              (Theo Báo Bình Thuận

Nước mắm - quà tặng vô giá từ biển cả

Nước mắm - quà tặng vô giá từ biển cả 
 
Nước mắm chính là “gia vị bí ẩn” làm nên điểm khác biệt của ẩm thực Việt.
Nếu có dịp ghé qua làng chài, hẳn bạn sẽ thích thú khi cảm nhận trong làn gió biển nồng nàn vị ngai ngái đặc trưng của nước mắm. Hương vị mặn, nồng ấy không chỉ gợi nhớ đến biển mà còn nhắc nhớ về những bữa cơm ấm cúng, đậm đà.
Từ những con cá, hạt muối mặn mòi của biển, những nghệ nhân làng chài Việt đã tạo nên loại gia vị độc đáo mà không phải nơi nào trên thế giới cũng có được. Và thật không quá khi nói nước mắm là “gia vị bí ẩn” của ẩm thực, làm nên điểm khác biệt của ẩm thực Việt so với các dân tộc khác.
Nước mắm - quà tặng vô giá từ biển cả, Ẩm thực, nuoc mam, nuoc mam ca com, nuoc mam toi ot, nuoc cham, ca, mon ngon moi ngay, nau an, mon ngon, nau an ngon, mon ngon de lam, am thuc viet nam, day nau an, mon an ngon, mon ngon cuoi tuan, mon an hang ngay,day nau an ngon, nau an moi ngay, nau an ngon moi ngay, am thuc viet, am thuc
Từ những con cá, hạt muối mặn mòi của biển, những nghệ nhân làng chài Việt đã tạo nên loại gia vị độc đáo mà không phải nơi nào trên thế giới cũng có được
Linh hồn của ẩm thực Việt
Với nguồn thủy hải sản phong phú, Việt Nam được xem là xứ sở của các loại mắm nhưng nổi tiếng nhất vẫn là nước mắm cá cơm. Dù là mắm nguyên chất, hay mắm pha, trong mâm cơm Việt bao giờ cũng có chén nước mắm. Món ăn dù ngon tới đâu nhưng nước chấm dở thì người thưởng thức cũng sẽ không thể cảm nhận hết được hương vị của nó. Một bữa cơm đạm bạc với đĩa rau luộc và chén nước mắm tỏi ớt chua ngọt với nhiều hải vị, hay như mùa mưa mà ăn cơm vớ mắm kho quẹt cho thêm chút ớt, tiêu, thậm chí là chan muỗng nước mắm ăn kèm bát cơm trắng thôi thì bao nhiêu cơm cũng hết.
Thức nào đi với nước chấm ấy, bởi vậy sử dụng nước mắm thấy dễ mà không dễ. Người Việt dùng nước mắm để nấu và chấm, nhưng không phải món nào cũng cho vào và cũng không phải cho vào lúc nào cũng được. Có những loại canh cho nước mắm vào sớm sẽ bị chua, ấy vậy mà có những loại cho mắm vào sau lại giảm hương vị. Và nếu như trước đây, nước mắm chỉ hiện diện trong bữa ăn của người Việt, thì nay đã làm cuộc chu du khắp thế giới, để rồi không biết từ bao giờ nước mắm, loại gia vị dân dã quen thuộc đã trở thành một loại nước chấm quốc hồn quốc túy, một biểu tượng của ẩm thực Việt. Không những vậy, nước mắm – gia vị tiềm ẩn, tồn tại trong bữa cơm Việt như một nét văn hóa khó đổi đời còn được sử dụng như một thứ “vũ khí bí mật” góp phần đưa ẩm thực Việt vang danh thế giới.
Khán giả hẳn vẫn còn cảm giác sung sướng khi BGK xướng tên Christine Hà đoạt quán quân Vua bếp Mỹ 2012. Trong những cuộc phỏng vấn với báo chí lẫn trong một lần gặp gỡ mới đây cùng người hâm mộ Việt đã một lần nữa khẳng định: “Nước mắm chính là vũ khí bí mật giúp tôi tạo nên sự khác biệt và giành chiến thắng”. Còn với đầu bếp nổi tiếng Martin Yan: “Nước mắm tỏi ớt là loại nước chấm ngon nhất thế giới”.
Nước mắm - quà tặng vô giá từ biển cả, Ẩm thực, nuoc mam, nuoc mam ca com, nuoc mam toi ot, nuoc cham, ca, mon ngon moi ngay, nau an, mon ngon, nau an ngon, mon ngon de lam, am thuc viet nam, day nau an, mon an ngon, mon ngon cuoi tuan, mon an hang ngay,day nau an ngon, nau an moi ngay, nau an ngon moi ngay, am thuc viet, am thuc
Làm nước mắm ngon là cả một nghệ thuật, bởi nước mắm không lấy một lần mà phải lọc đi lọc lại nhiều lần
Tinh hoa hội tụ
Nước mắm Việt vang danh thế giới không chỉ bởi sự độc đáo, tinh tế trong pha chế mà còn bởi nó kết tinh tinh hoa biển cả. Nguyên liệu quan trọng nhất để làm nước mắm là cá và muối. Có khá nhiều loại cá có thể dùng làm nước mắm nhưng theo những nghệ nhân thì loại cá cho ra nước mắm hảo hạng nhất vẫn là cá cơm than, sọc tiêu bằng ngón tay út, tươi nguyên ánh xanh dương. Ngoài ra, muối hạt vừa, trắng đục, khô, ít tạp chất cũng được chọn để muối cá. Để làm nước mắm, cá sẽ được chượp (trộn cá với muối) theo tỉ lệ 3:1, nghĩa là 3 sọt cá: 1 sọt muối, rồi cho vào lu (mái vú, theo cách gọi của người địa phương) hay thùng lều mà không cần rửa lại vì lúc lên bờ, cá đã được rửa bằng chính nước biển. Sau khi nén cá và đầy lu hoặc thùng, người ta sẽ rải một lớp muối lên rồi dùng vỉ (đan bằng tre, nứa) và đá tảng ém chặt. Sau 1 đêm, nút bấc được mở cho chảy lớp nước cá đầu tiên gọi là nước bổi.
Ngoài cá, muối và kỹ thuật trộn, điều kiện thời tiết, nhiệt độ cũng ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng nước mắm, vì thế nước mắm mỗi vùng một vẻ. Đi dọc miền duyên hải, dường như làng biển nào cũng có những dòng họ cả đời gắn chặt với nghề làm nước mắm, nhưng chỉ ở Cát Bà, Phan Thiết, Phú Quốc, nước mắm… mới thơm lừng từ trong nước đến nước ngoài.
Nước mắm - quà tặng vô giá từ biển cả, Ẩm thực, nuoc mam, nuoc mam ca com, nuoc mam toi ot, nuoc cham, ca, mon ngon moi ngay, nau an, mon ngon, nau an ngon, mon ngon de lam, am thuc viet nam, day nau an, mon an ngon, mon ngon cuoi tuan, mon an hang ngay,day nau an ngon, nau an moi ngay, nau an ngon moi ngay, am thuc viet, am thuc
Đầu bếp nổi tiếng Martin Yan: “Nước mắm tỏi ớt là loại nước chấm ngon nhất thế giới”
“Giọt biển” mê đắm
Làm nước mắm ngon là cả một nghệ thuật, bởi nước mắm không lấy một lần mà phải lọc đi lọc lại nhiều lần. Trong thời gian ấy nắp lu, thùng đều được mở để đón nắng vào. Khoảng 10 tháng đến 1 năm dung dịch cá muối sẽ từ xám sang đỏ thẫm và dậy hương. Lúc đó, người ta sẽ đặt một dây nhỏ để thu lấy dung dịch mắm nguyên chất hay còn gọi là nước mắm cốt. Đây là loại nước mắm thượng hạng trong veo, màu hổ phách hoặc vàng rơm, có độ đạm cao, thơm phức mà nếu bạn tinh ý bạn có thể nếm được hậu vị ngòn ngọt đằng sau vị mặn của muối.
Tuy vậy, nhắc đến nước mắm người sành ăn thường rỉ tai nhau loại “nước mắm của các loại nước mắm” hay còn gọi là mắm lú, một thứ nước mắm cất giữ lâu năm, khiến người ta quên bẵng. Mắm lú có mùi khăn khẳn, rất sắc và thường không ăn được với cơm. Nếu vô ý nếm phải bạn có thể phải nhăn mặt hoặc ho sặc sụa. Đối với người dân làm nước mắm lâu năm, mắm lú được xem là một thứ thuốc quý. Vào mùa lạnh, ngư dân thường ngậm một chút mắm lú để giữ ấm cơ thể mỗi khi ngâm lâu trong nước. Còn đối với các nghệ sĩ cải lương, thứ thuốc ấy giúp họ thanh giọng, dài hơi hơn khi bắt đầu câu vọng cổ… Riêng những ai bị viêm họng hay đau rát cổ họng chỉ cần hớp một muỗng cà phê. Thoạt tiên có thể thấy khen khét, đăng đắng khó chịu nhưng chỉ sau một đêm thuốc sẽ phát huy tác dụng đáng kinh ngạc. Cái thần kỳ này được xem là nét văn hóa độc đáo được người dân vùng biển gìn giữ đến tận ngày nay.
Chẳng biết chính xác từ bao giờ và ai là người đầu tiên nghĩ ra cách thức làm nước mắm theo công thức 3 cá: 1 muối, nhưng có thể khẳng định một điều, trải qua hàng trăm năm tồn tại, phát triển từ phương thức thô sơ đến hiện đại, nước mắm Việt đã gắn bó và góp phần làm nên thương hiệu của nhiều thế hệ.
Theo Món ngon Việt Nam